满江红·小立危亭

宋代 吕胜己
小立危亭,风惨淡、斜阳满目。望渺渺、湘江一派,楚山千簇。芳草连云迷远树,断霞散绮飞孤鹜。感骚人、赋客向来词,愁如束。 嗟远宦,甘微粟。惊世事,伤浮俗。且经营一醉,未怀荣辱。君不见、渊明归去后,一觞自泛东篱菊。仰高风、寂寞奠生刍,人如玉。
xiǎo wēi tíng   fēng cǎn dàn xié yáng mǎn wàng miǎo miǎo xiāng jiāng pài   chǔ shān qiān fāng cǎo lián yún yuǎn shù   duàn xiá sàn fēi gǎn sāo rén xiàng lái   chóu shù
jiē yuǎn huàn   gān wēi jīng shì shì   shāng qiě jīng yíng zuì   wèi huái 怀 róng jūn jiàn yuān míng guī hòu   shāng fàn dōng yǎng gāo fēng diàn shēng chú   rén