满江红 蟂矶怀古

清代 薛时雨
吴蜀山河,到今日、一般焦士。空赢得、危矶孤耸,浪淘千古。 白帝几曾归御辇,赤乌枉自分疆宇。笑仲谋、那便是英雄,豚儿伍。 寒潮咽,愁如诉。灵旗飐,神如睹。想宝刀金玦,美人英武。 玉貌不争甘后宠,贞魂只共湘妃语。痛千秋、江水各分流,刘郎浦。
shǔ shān   dào jīn bān jiāo shì kōng yíng de wēi sǒng   làng táo qiān
bái zēng guī niǎn   chì wǎng fēn jiāng xiào zhòng móu biàn 便 shì yīng xióng   tún ér
hán cháo yàn   chóu líng zhǎn   shén xiǎng bǎo dāo jīn jué   měi rén yīng
mào zhēng gān hòu chǒng   zhēn hún zhǐ gòng xiāng fēi tòng qiān qiū jiāng shuǐ fēn liú   liú láng