满江红 吴江阻风

元代 谢应芳
怪底春风,要将我、船儿翻覆。行囊里、是群贤相赠,数篇珠玉。江上青山吹欲倒,湖中白浪高于屋。幸年来、阮籍惯穷途,无心哭。归去也,瓶无粟。吟啸处,居无竹。看造物、怎生安顿,老夫盘谷。第四桥边寒食夜,水村相伴沙鸥宿。问客怀、那有许多愁,三千斛。
guài chūn fēng   yào jiāng chuán ér fān xíng náng shì qún xián xiàng zèng   shù piān zhū jiāng shàng qīng shān chuī dào   zhōng bái làng gāo xìng nián lái ruǎn guàn qióng   xīn guī   píng yín xiào chù   zhú kàn zào zěn shēng ān dùn   lǎo pán qiáo biān hán shí   shuǐ cūn xiāng bàn shā ōu 宿 wèn huái 怀 yǒu duō chóu   sān qiān