满江红·徒倚危阑

元代 许有壬
徒倚危阑,爱四面、岚光翠湿。回首见、疏云黄叶,远林平碛。老眼都迷秋远近,壮游已遍天南北。有一官、更比在家时,添幽寂。人间世,天涯客。唤李杜,招元白。问凫因谁损,鹤因谁益。有酒直须拼醉倒,古今长短嗟何极。笑韩非、孤愤若为多,常填臆。
wēi lán   ài miàn lán guāng cuì shī 湿 huí shǒu jiàn shū yún huáng   yuǎn lín píng lǎo yǎn dōu qiū yuǎn jìn   zhuàng yóu biàn tiān nán běi yǒu guān gèng zài jiā shí   tiān yōu rén jiān shì   tiān huàn   zhāo yuán bái wèn yīn shuí sǔn   yīn shuí yǒu jiǔ zhí pīn zuì dào   jīn cháng duǎn jiē xiào hán fēi fèn ruò wéi duō   cháng tián