满江红 同二泉师登金山作

清代 冯煦
携手危岚,剩旧隐、重到未荒。汀洲外、乱帆孤垒,何限凄凉。 北府兴衰归逝水,东山哀乐付残阳。奈十年、兵甲倦登临,秋树苍。 漂零久,思故乡。百端恨,对茫茫。算白沤无恙,尚识清狂。 更倚天风凝望极,大江东去海云黄。问甚时、归去理渔竿,烟屿旁。
xié shǒu wēi lán   shèng jiù yǐn zhòng dào wèi huāng tīng zhōu wài luàn fān lěi xiàn   liáng        
běi xīng shuāi guī shì shuǐ   dōng shān āi yuè cán yáng nài shí nián bīng jiǎ juàn dēng lín qiū shù   cāng      
piāo líng jiǔ   xiāng bǎi duān hèn duì   máng máng suàn bái ōu yàng shàng shí   qīng kuáng      
gèng tiān fēng níng wàng   jiāng dōng hǎi yún huáng wèn shén shí guī gān yān 竿   páng   屿