满江红 题《张苍水集》,用岳武穆韵

魏晋 高燮
破碎河山,叹一缕、残魂欲歇。谁肯信、书生报国,竟成义烈。 慷慨悲歌江海水,寂寥夜哭沧桑月。抚须眉、搔首看天狼,同仇切。 报仇志,酸如雪。华夷界,安能灭。但春秋抱住,完全无缺。 臣节苦尝熊鬼胆,觉旌红染黄炎血。问何时、扫荡犬羊群,还京阙。
suì shān   tàn cán hún xiē shuí kěn xìn shū shēng bào guó   jìng chéng liè
kāng kǎi bēi jiāng hǎi shuǐ   liáo cāng sāng yuè méi sāo shǒu kàn tiān láng   tóng chóu qiè
bào chóu zhì   suān xuě huá jiè   ān néng miè dàn chūn qiū bào zhù   wán quán quē
chén jié cháng xióng guǐ dǎn   jué jīng hóng rǎn huáng yán xuè wèn shí sǎo dàng quǎn yáng qún   hái jīng quē