满江红 题尤展成小像二首 其一

明代 宋琬
赋奏淩云,真才子、至尊曾许。长太息、文章憎命,骅骝失主。 放逐身随麋鹿伴,英雄志偃蛟龙雨。记锦裘、跃马出榆关,题诗处。 白莲社,谁偕与。石渠阁,曾凝伫。且南窗寄傲,东篱高踞。 五岳梦游禽庆屐,三挝醉弄祢衡鼓。笑韩陵、一片石崚嶒,差堪语。
zòu líng yún   zhēn cái zhì zūn céng cháng tài wén zhāng zèng mìng   huá liú shī zhǔ
fàng zhú shēn suí 鹿 bàn   yīng xióng zhì yǎn jiāo lóng jǐn qiú yuè chū guān   shī chù
bái lián shè   shuí xié shí   céng níng zhù qiě nán chuāng ào   dōng gāo
yuè mèng yóu qín qìng   sān zuì nòng héng xiào hán líng piàn shí líng céng   chà kān