满江红 题吴远度竹村情话图

清代 曹贞吉
满目苍然,似嶰谷、琅玕千尺。想落笔、公孙舞剑,张颠濡墨。 潇洒青天鸾凤下,动摇雷雨蛟龙黑。掩柴门、清话尔何人,情金石。 草阁外,江流积。小艇上,孤蓬窄。喜青樽可共,闲愁如涤。 风起窗前闻解箨,月明林下堪容屐。忆当年、幽事几人同,山阳笛。
mǎn cāng rán   shì xiè láng gān qiān chǐ xiǎng luò gōng sūn jiàn   zhāng diān
xiāo qīng tiān luán fèng xià   dòng yáo léi jiāo lóng hēi yǎn chái mén qīng huà ěr rén   qíng jīn shí
cǎo wài   jiāng liú xiǎo tǐng shàng   péng zhǎi qīng zūn gòng   xián chóu
fēng chuāng qián wén jiě tuò   yuè míng lín xià kān róng dāng nián yōu shì rén tóng   shān yáng