满江红(听琴)

唐代 王质
纸帐梅花,有丛桂、又有修竹。是何声、雪飘远渚,泉鸣幽谷。红蓼白苹须拂袖,余音尚带清香馥。挽素娥青女、问飞琼,谁家曲。 韩退之,欧永叔。惚兮恍,恍兮惚。试侧耳,山常似黛,水常如玉。颜子操中何足怨,醉翁徽外无人续。正青天、明月上东南,芳时足。
zhǐ zhàng méi huā   yǒu cóng guì yòu yǒu xiū zhú shì shēng xuě piāo yuǎn zhǔ   quán míng yōu hóng liǎo bái píng xiù   yīn shàng dài qīng xiāng wǎn é qīng wèn fēi qióng   shuí jiā
hán tuì 退 zhī   ōu yǒng shū huǎng   huǎng shì ěr   shān cháng shì dài   shuǐ cháng yán zi cāo zhōng yuàn   zuì wēng huī wài rén zhèng qīng tiān míng yuè shàng dōng nán   fāng shí