满江红·听彻惊乌

宋代 李曾伯
听彻惊乌,起览镜、顿添头白。曾不见、江南人寄,一枝春色。风卷龙鳞残甲下,山无虎迹新蹄入。罄冰天、桂海使同风,修文德。三十载,江湖客。千万里,关山役。且付之杯酒,何愁西出。天女花边浑似剪,志公杖上平如尺。把富贫、都作一般看,何什伯。
tīng chè jīng   lǎn jìng dùn tiān tou bái céng jiàn jiāng nán rén   zhī chūn fēng juǎn lóng lín cán jiǎ xià   shān xīn qìng bīng tiān guì hǎi shǐ 使 tóng fēng   xiū wén sān shí zài   jiāng qiān wàn   guān shān qiě zhī bēi jiǔ   chóu 西 chū tiān huā biān hún jiǎn   zhì gōng zhàng shàng píng chǐ pín dōu zuò bān kàn   shí bǎi