满江红·天阔江南

宋代 侯置
天阔江南,秋未老、空江澄碧。江外月、飞来千丈,水天同色。万屋覆银清不寐,一城踏雪寒无迹。况楚风、连陌竞张灯,如元夕。山獠静,棠阴寂。秋稼盛,香醪直。听子城吹角,青楼横笛。君不见、苏仙翻醉墨,一篇水调锵金石。念良辰美景赏心时,诚难得。
tiān kuò jiāng nán   qiū wèi lǎo kōng jiāng chéng jiāng wài yuè fēi lái qiān zhàng   shuǐ tiān tóng wàn yín qīng mèi   chéng xuě hán kuàng chǔ fēng lián jìng zhāng dēng   yuán shān liáo jìng   táng yīn qiū jià shèng   xiāng láo zhí tīng chéng chuī jiǎo   qīng lóu héng jūn jiàn xiān fān zuì   piān shuǐ diào qiāng jīn shí niàn liáng chén měi jǐng shǎng xīn shí   chéng nán de