满江红·腾茂飞英

宋代 赵善括
腾茂飞英,分忧愿、自然风力。千里静,江山改观,羽旄增色。林下风清公事少,笔端雷动奸豪息。听宴香、深处笑声长,文章客。丹诏自,天边得。宣室对,君心忆。趁良辰高会,履珠簪碧。和气回春徵酝酿,政声报最惟清白。看挥毫、万字扫云烟,吴笺湿。
téng mào fēi yīng   fēn yōu yuàn rán fēng qiān jìng   jiāng shān gǎi guān   máo zēng lín xià fēng qīng gōng shì shǎo   duān léi dòng jiān háo tīng yàn xiāng shēn chù xiào shēng zhǎng   wén zhāng dān zhào   tiān biān xuān shì duì   jūn xīn chèn liáng chén gāo huì   zhū zān huí chūn zhēng yùn niàng   zhèng shēng bào zuì wéi qīng bái kàn huī háo wàn sǎo yún yān   jiān shī 湿