满江红·树色冥濛

宋代 葛长庚
树色冥濛,山烟暮、鸟归日落。凭阑处、眼空宇宙,心游碧落。古往今来天地里,人间那有扬州鹤。幸而今、天付与青山,甘寥寞。好花木,多岩壑。得萧散,耐淡泊。把他人比并,我还不错。一曲瑶琴知此意,从前心事都忘却。况新秋、不饮更何时,何时乐。
shù míng méng   shān yān niǎo guī luò píng lán chù yǎn kōng zhòu   xīn yóu luò wǎng jīn lái tiān   rén jiān yǒu yáng zhōu xìng ér jīn tiān qīng shān   gān liáo hǎo huā   duō yán xiāo sàn   nài dàn rén bìng   hái cuò yáo qín zhī   cóng qián xīn shì dōu wàng què kuàng xīn qiū yǐn gèng shí   shí