满江红·疏蕊幽香

宋代 陆游
疏蕊幽香,禁不过、晚寒愁绝。那更是、巴东江上,楚山千叠。敧帽闲寻西瀼路,亸鞭笑向南枝说。恐使君、归去上銮坡,孤风月。 清镜里,悲华发。山驿外,溪桥侧。凄然回首处,凤凰城阙。憔悴如今谁领略,飘零已是无颜色。问行厨、何日唤宾僚,犹堪折。
shū ruǐ yōu xiāng   jīn guò wǎn hán chóu jué gèng shì dōng jiāng shàng   chǔ shān qiān dié mào xián xún 西 ráng   duǒ biān xiào xiàng nán zhī shuō kǒng shǐ 使 jūn guī shàng luán   fēng yuè
qīng jìng   bēi huá shān 驿 wài   qiáo rán huí shǒu chù   fèng huáng chéng què qiáo cuì jīn shuí lǐng lüè   piāo líng shì yán wèn xíng chú huàn bīn liáo   yóu kān zhé