满江红(姝丽)

宋代 秦观
越艳风流,占天上、人间第一。须信道、绝尘标致,倾城颜色。翠绾垂螺双髻小,柳柔花媚娇无力。笑从来、到处只闻名,今相识。 脸儿美,奚儿窄。玉纤嫩,酥胸白。自觉愁肠搅乱,坐中狂客。金缕和杯曾有分,宝钗落枕知何日。谩从今、一点在心头,空成忆。
yuè yàn fēng liú   zhàn tiān shàng rén jiān xìn dào jué chén biāo zhì   qīng chéng yán cuì wǎn chuí luó shuāng xiǎo   liǔ róu huā mèi jiāo xiào cóng lái dào chù zhǐ wén míng   jīn xiāng shí
liǎn ér měi     ér zhǎi xiān nèn   xiōng bái jué chóu cháng jiǎo luàn   zuò zhōng kuáng jīn bēi céng yǒu fèn   bǎo chāi lào zhěn zhī mán cóng jīn diǎn zài xīn tóu   kōng chéng