满江红 书嘉禾李孝贞女事

清代 庞蕙纕
地老天荒,重翻过、鸳湖春色。记当日、白衣来梦,前身西极。 千古男儿忙不了,一时闺阁轻收得。羡缇萦,缓急请从行,真堪激。 曹娥恨,江犹黑。陶婴志,环空碧。想呼苍哀吁,药铛朱实。 泪涴枫根终有痛,魂栖庙树知何日。听城南,夜夜杜鹃啼,催明月。
lǎo tiān huāng   zhòng fān guò yuān chūn dāng bái lái mèng   qián shēn 西
qiān nán ér máng liǎo   shí guī qīng shōu de xiàn yíng   huǎn qǐng cóng xíng   zhēn kān
cáo é hèn   jiāng yóu hēi táo yīng zhì   huán kōng xiǎng cāng āi   yào dāng zhū shí
lèi fēng gēn zhōng yǒu tòng   hún miào shù zhī tīng chéng nán   juān   cuī míng yuè