满江红·睡起纱窗

宋代 何梦桂
睡起纱窗,问春信、几番风候。待去做、踏青鞋履,懒拈纤手。尘满翠微低叶,离愁推去来还又。把菱花、独对泪阑干,羞蓬首。回鸾子,空怀袖。金缕曲,无心奏。记碧桃花下,夜参横斗。六幅罗裙香凝处,痕痕都是尊前酒。到如今、肠断怕回头,长门柳。
shuì shā chuāng   wèn chūn xìn fān fēng hòu dài zuò qīng xié   lǎn niān qiàn shǒu chén mǎn cuì wēi   chóu tuī lái huán yòu líng huā duì lèi lán gān   xiū péng shǒu huí luán zi   kōng huái 怀 xiù jīn   xīn zòu táo huā xià   shēn héng dòu liù luó qún xiāng níng chù   hén hén dōu shì zūn qián jiǔ dào jīn cháng duàn huí tóu   cháng mén liǔ