满江红 寿张绣江

宋代 张伯淳
省闼丝纶,早传到、和羹消息。无限事、但从纲领,认教端的。 回省平生游宦处,那曾些个由人力。算知心、惟有好湖山,秋澄碧。 从此去,开寿域。缘底事,催行色。傍重阳时候,且排瑶席。 何待殷勤斟菊水,底须托兴青松柏。愿年年、浓蘸绣江波,供词笔。
shěng lún   zǎo chuán dào gēng xiāo xi xiàn shì dàn cóng gāng lǐng   rèn jiào duān
huí shěng píng shēng yóu huàn chù   céng xiē yóu rén suàn zhī xīn wéi yǒu hǎo shān   qiū chéng
cóng   kāi shòu 寿 yuán shì   cuī xíng bàng chóng yáng shí hou   qiě pái yáo
dài yīn qín zhēn shuǐ   tuō xīng qīng sōng bǎi yuàn nián nián nóng zhàn xiù jiāng   gòng