满江红·十岁儿童

宋代 刘辰翁
十岁儿童,看骑竹、花阴满城。与新第、桐乡孙子,高下齐生。倚枕不寻柯下梦,举头自爱橘中名。但有时、米价问如何,公助平。东西塾,听书声。长短卷,和诗成。总神仙清福,前辈家庭。试问凌烟图相国,何如洛寺写耆英。甚天公、属意富民侯,银信青。
shí suì ér tóng   kàn zhú huā yīn mǎn chéng xīn tóng xiāng sūn zi   gāo xià shēng zhěn xún xià mèng   tóu ài zhōng míng dàn yǒu shí jià wèn   gōng zhù píng dōng 西 shú   tīng shū shēng cháng duǎn juǎn   shī chéng zǒng shén xiān qīng   qián bèi jiā tíng shì wèn líng yān xiàng guó   luò xiě yīng shén tiān gōng zhǔ mín hòu   yín xìn qīng