满江红·十日狂风

宋代 管鉴
十日狂风,都断送、杏花红去。却是有、海棠枝上,一分春住。桃叶桃根浑未觉,樱桃杨柳成轻负。强尊前、抖擞旧精神,谁能许。 
 时不再,欢难屡。心未老,杯频举。尚不妨领略,登临佳处。山接武陵余胜气,江吞大别仍东注。叹圣贤、功业与江山,无今古。
 
shí kuáng fēng   dōu duàn sòng xìng huā hóng què shì yǒu hǎi táng zhī shàng   fēn chūn zhù táo táo gēn hún wèi jué   yīng táo yáng liǔ chéng qīng qiáng zūn qián dǒu sǒu jiù jīng shén   shuí néng
  &   #   1   3   ; &# 13; shí   zài huān nán   xīn wèi lǎo bēi pín shàng   fáng lǐng lüè dēng lín jiā chǔ shān jiē   líng shèng jiāng tūn bié réng dōng zhù tàn shèng xián   gōng   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;