满江红十六首 其五

清代 蒋士铨
十载填词,悔俱被、粉黏脂涴。才悟出,文之至者,不烦堆垛。 谲谏旁嘲惟自哂,真情本色凭谁和。待招他、天下恨人魂,归来些。 淳闷语,真无那,颠倒事,何堪唾。谈笑把,贤愚肝肺,豪端穿过。 误处从君张眼顾,悲哉让我横肱卧。料知音、各有泪痕双,谁先堕。
shí zài tián   huǐ bèi fěn nián zhī cái chū   wén zhī zhì zhě   fán duī duǒ
jué jiàn páng cháo wéi shěn   zhēn qíng běn píng shuí dài zhāo tiān xià hèn rén hún   guī lái xiē
chún mèn   zhēn   diān dào shì   kān tuò tán xiào   xián gān fèi   háo duān chuān 穿 guò
chù cóng jūn zhāng yǎn   bēi zāi ràng héng gōng liào zhī yīn yǒu lèi hén shuāng   shuí xiān duò