满江红十六首 其十五

清代 蒋士铨
春草芦沟,又加写、旗亭行色。比叠到,阳关三曲,曼声凄恻。 画本重题言不尽,故人相送情难极。较桑乾、深浅意何如,惟君识。 车与马,鞭丝勒,主与客,觥船侧。埋怨到,绿杨丝短,系君无力。 聚首不如图以内,怀人只在天之北。咽离声、流水最无情,何曾息。
chūn cǎo gōu   yòu jiā xiě tíng xíng dié dào   yáng guān sān   màn shēng
huà běn zhòng yán jìn   rén xiàng sòng qíng nán jiào sāng qián shēn qiǎn   wéi jūn shí
chē   biān lēi   zhǔ   gōng chuán mán yuàn dào   绿 yáng duǎn   jūn
shǒu nèi   huái 怀 rén zhī zài tiān zhī běi yàn shēng liú shuǐ zuì qíng   zēng