满江红·世道何常

宋代 魏了翁
世道何常,都一似、水流云出。叹自古、燕巾滥宝,楚山迷璧。老我如今观变熟,行藏语嘿惟有时适。似沧溟、容得乘禽飞,双凫集。 花露晓,松风夕。经味永,山光吸。历岩中考第,案头月日。物欲强时心节制,才资弱处书扶掖。拟棕鞋、桐帽了平生,投簪舄。
shì dào cháng   dōu shuǐ liú yún chū tàn yàn jīn làn bǎo   chǔ shān lǎo jīn guān biàn shú   xíng zàng hēi wéi yǒu shí shì shì cāng míng róng chéng qín fēi   shuāng
huā xiǎo   sōng fēng jīng wèi yǒng   shān guāng yán zhōng kǎo   àn tóu yuè qiáng shí xīn jié zhì   cái ruò chù shū zōng xié tóng mào le píng shēng   tóu zān