满江红·山绕西湖

宋代 范成大
山绕西湖,曾同泛、一篙春绿。重会面、未温往事,先翻新曲。劲柏乔松霜雪後,知心惟有孤生竹。对荒园、犹解两高歌,空惊俗。人更健,情逾熟。樱共柳,冰和玉。恐相逢如梦,夜阑添烛,别後书来空怅望,尊前酒到休拘束。笑簟瓢、未足已能狂,那堪足。
shān rào 西   céng tóng fàn gāo chūn 绿 zhòng huì miàn wèi wēn wǎng shì   xiān fān xīn jìn bǎi qiáo sōng shuāng xuě hòu   zhī xīn wéi yǒu shēng zhú duì huāng yuán yóu jiě liǎng gāo   kōng jīng rén gèng jiàn   qíng shú yīng gòng liǔ   bīng kǒng xiāng féng mèng   lán tiān zhú   bié hòu shū lái kōng chàng wàng   zūn qián jiǔ dào xiū shù xiào diàn piáo wèi néng kuáng   kān