满江红(上元呈徐静观)

宋代 刘兼
褭褭春幡,恰十日、又逢元夕。人正在、景清堂上,金樽娱客。蜡炬红摇花外竹,宝香清透边石。听儿童、父老说青原,东风国。平易政,人皆悦。真实念,天知得。想旌旗一路,又添春色。满眼变成金色界,举头身近琼楼月。问明年、何处著鳌山,蓬莱北。
niǎo niǎo chūn fān   qià shí yòu féng yuán rén zhèng zài jǐng qīng táng shàng   jīn zūn hóng yáo huā wài zhú   bǎo xiāng qīng tòu biān shí tīng ér tóng lǎo shuō qīng yuán   dōng fēng guó píng zhèng   rén jiē yuè zhēn shí niàn   tiān zhī de xiǎng jīng   yòu tiān chūn mǎn yǎn biàn chéng jīn jiè   tóu shēn jìn qióng lóu yuè wèn míng nián chǔ zhù áo shān   péng lái běi