满江红三首 其一

明代 宋琬
木末亭边,听山鬼、啾啾宵哭。阳九厄、衣冠道尽,伤哉臣仆! 七国肯因晃错解,先生祸比温舒酷。讶当年、碧血溅蘼芜,今无绿。 鱼服泣,君主逐,瓜蔓杀,门生族。叹诗书种绝,何人能续? 简牍空馀南史恨,松杉已见长陵秃。酹荒祠、灯火尚青荧,金瓯覆。
tíng biān   tīng shān guǐ jiū jiū xiāo yáng jiǔ è guān dào jǐn   shāng zāi chén  
guó kěn yīn huǎng cuò jiě   xiān sheng huò wēn shū dāng nián xuè jiàn   jīn 绿
  jūn zhǔ zhú   guā wàn shā   mén shēng tàn shī shū zhǒng jué   rén néng  
jiǎn kōng nán shǐ hèn   sōng shān jiàn cháng líng lèi huāng dēng huǒ shàng qīng yíng   jīn ōu