满江红三首 其三

清代 项鸿祚
独有嫦娥,不笑我,青衫依旧。正相伴,寺门乞茗,野桥沽酒。 小隐竟成丁令鹤,学仙羞逐淮王狗。趁夜凉,来叩远公房,惊而走。 莲座倨,峦狮吼,松径僻,骄骢骤。只维摩,病瘠见人摇首。 身贱自遭奴隶薄,心闲好与溪山友。怪秋坟,鬼听忽揶揄,颜之厚。
yǒu cháng é   xiào   qīng shān jiù zhèng xiāng bàn   mén míng   qiáo jiǔ    
xiǎo yǐn jìng chéng dīng líng   xué xiān xiū zhú huái wáng gǒu chèn liáng lái   kòu yuǎn gōng fáng jīng   ér zǒu    
lián zuò   luán shī hǒu   sōng jìng   jiāo cōng zhòu zhǐ wéi bìng   jiàn rén yáo shǒu    
shēn jiàn zāo báo   xīn xián hǎo shān yǒu guài qiū fén guǐ   tīng yán   zhī hòu