满江红三首 其三

明代 宋琬
白晰虬髯,论标格、鸡群之鹤。堪想像、虎头椽笔,解衣盘礡。 剧孟差堪为伯仲,幼舆暂许栖丘壑。怪新来、金甲绿沉枪,浑抛却。 桥上叟,曾相约,囊底智,今何若?任花眠柳醉,风嘲月谑。 方外求羊随杖履,禁中颇牧思韬略。看他年、长剑倚崆峒,图麟阁。
bái qiú rán   lùn biāo qún zhī kān xiǎng xiàng tóu chuán   jiě pán
mèng chà kān wèi zhòng   yòu zàn qiū guài xīn lái jīn jiǎ 绿 chén qiāng   hún pāo què
qiáo shàng sǒu   céng xiāng yuē   náng zhì   jīn ruò   rèn huā mián liǔ zuì   fēng cháo yuè xuè
fāng wài qiú yáng suí zhàng   jìn zhōng tāo lüè kàn nián cháng jiàn kōng tóng   lín