满江红·如此风涛

宋代 赵必?
如此风涛,又断送、一番蒲节。何处寄、黍筒彩线,龙馋蛟啮。已矣骚魂招不返,兰枯蕙老余香歇。俯仰间、万事总成陈,新愁结。 梅子雨,荷花月。消几度,头如雪。叹英雄虚老,凄其一吷。回首百年歌舞地,胥涛点点孤臣血。问长江、此恨几时平,茫无说。
fēng tāo   yòu duàn sòng fān jié chǔ shǔ tǒng cǎi xiàn 线   lóng chán jiāo niè sāo hún zhāo fǎn   lán huì lǎo xiāng xiē yǎng jiān wàn shì zǒng chéng chén   xīn chóu jié
méi zi   huā yuè xiāo   tóu xuě tàn yīng xióng lǎo   xuè huí shǒu bǎi nián   tāo diǎn diǎn chén xuè wèn cháng jiāng hèn shí píng   máng shuō