满江红 其一 重过粉坊琉璃街故居

清代 周之琦
屋角高槐,闲问讯、宣南坊陌。记此地、琴尊跌宕,几年栖息。 半剌相忘磨灭后,一家正好团栾日。任旁人、错比子云居,喧尘隔。 离聚苦,无终极。生死恨,难抛掷。但天台重到,凄凉岑寂。 芳草廊空蝴蝶化,茜纱窗冷蟏蛸织。叹乌衣、巷口燕归来,今成客。
jiǎo gāo huái   xián wèn xùn xuān nán fāng qín zūn diē dàng   nián
bàn xiāng wàng miè hòu   jiā zhèng hǎo tuán luán rèn páng rén cuò zi yún   xuān chén
  zhōng shēng hèn   nán pāo zhì dàn tiān tāi zhòng dào   liáng cén
fāng cǎo láng kōng dié huà   qiàn shā chuāng lěng xiāo shāo zhī tàn xiàng kǒu yàn guī lái   jīn chéng