满江红 其一 荼

宋代 赵彦端
千种繁春,春已去、翩然无迹。谁信道、荼枝上,静中留得。 晓镜洗妆非粉白,晚衣弄舞馀衫碧。粲宝钿、珠珥不胜持,浓阴夕。 金剪度,还堪惜。霜蝶睡,无从觅。知多少、好词清梦,酿成冰骨。 天女散花无酒圣,仙人种玉惭香德。怅攀条、记得鬓丝青,东风客。
qiān zhǒng fán chūn   chūn piān rán shuí xìn dào zhī shàng jìng zhōng liú          
xiǎo jìng zhuāng fēi fěn bái   wǎn nòng shān càn bǎo diàn zhū ěr shèng chí nóng yīn        
jīn jiǎn   hái kān shuāng dié shuì   cóng zhī duō shǎo hǎo qīng mèng niàng chéng bīng          
tiān sàn huā jiǔ shèng   xiān rén zhǒng cán xiāng chàng pān tiáo de bìn qīng dōng fēng