满江红 其一 题太原官舍壁

明代 陈霆
归去来兮,青山好、欲归便得。人世事、风前灯焰,梦中槐国。 驿马出门尘土路,舫斋听雨江湖客。把十年、忙冗换清闲,嗟何益。 太行岭,孤云没。江南梦,重山隔。有何人、五湖烟棹,洞庭霜笛。 宝剑醉看豪气在,银屏晚怯秋风入。向中宵、无意更闻鸡,空伊呖。
guī lái   qīng shān hǎo guī biàn 便 rén shì shì fēng qián dēng yàn mèng zhōng huái   guó        
驿 chū mén chén   fǎng zhāi tīng jiāng shí nián máng rǒng huàn qīng xián jiē        
tài xíng lǐng   yún méi jiāng nán mèng chóng   shān yǒu rén yān zhào dòng tíng shuāng          
bǎo jiàn zuì kàn háo zài   yín píng wǎn qiè qiū fēng xiàng zhōng xiāo gèng wén kōng