满江红 其五 丁巳和济时几宜送春

宋代 赵师侠
去去春光,留不住、情怀索莫。那堪是、日长人困,雨馀寒薄。 叶底青青梅胜豆,枝头颗颗花留萼。叹流年、空有惜春心,凭春酌。 歌共酒,谁酬酢。非与是,忘今昨。且随时随分,强欢寻乐。 世事燕鸿南北去,人生乌兔东西落。问故园、不负送春期,明年约。
chūn guāng   liú zhù qíng huái suǒ 怀 kān shì cháng rén kùn hán   báo        
qīng qīng méi shèng dòu   zhī tóu huā liú è tàn liú nián kōng yǒu chūn xīn píng chūn   zhuó      
gòng jiǔ   shuí chóu zuò fēi shì wàng   jīn zuó qiě suí shí suí fēn qiáng huān   xún      
shì shì yàn hóng 鸿 nán běi   rén shēng dōng 西 luò wèn yuán sòng chūn míng nián   yuē