满江红 其五 刀俎馀生欲断荤者数矣奈茹素辄饥故篇中及之

明代 宋琬
伏枕吴山,羁愁共、桐江春涨。喜邂逅、客星忽聚,酒徒无恙。 杨恽南山歌太苦,邹阳北阙书难上。向精蓝、深处问枯禅,伊蒲饷。 双燕外,游丝漾。六桥侧,红牙唱。惜杜康骨朽,无人能酿。 我愧老饕难戒肉,君方强健何须杖。看白衣、苍狗任他忙,浮云状。
zhěn shān   chóu gòng tóng jiāng chūn zhǎng xiè hòu xīng   jiǔ yàng
yáng yùn nán shān tài   zōu yáng běi què shū nán shàng xiàng jīng lán shēn chù wèn chán   xiǎng
shuāng yàn wài   yóu yàng liù qiáo   hóng chàng kāng xiǔ   rén néng niàng
kuì lǎo tāo nán jiè ròu   jūn fāng qiáng jiàn zhàng kàn bái cāng gǒu rèn máng   yún zhuàng