满江红 其五

清代 陈维崧
雨欲成时,听村北、村南鹎鵊。行乐处、崖门藤束,溪腰树夹。 水剪越罗吴縠样,山临范缓倪迂法。任科头、箕踞受松风,新凉霎。 何必学,呼名鸭。且自荷,随身锸。尽一邱一壑,此生宁乏。 云起怒排临阵马,涧鸣冷试搊筝甲。更归来、滴滴玉蛆声,糟床压。
chéng shí   tīng cūn běi cūn nán bēi jiá xíng chù mén téng shù yāo shù   jiā        
shuǐ jiǎn yuè luó yàng   shān lín fàn huǎn rèn tóu shòu sōng fēng xīn liáng   shà      
xué   míng qiě suí   shēn chā jǐn qiū shēng   níng      
yún pái lín zhèn   jiàn míng lěng shì chōu zhēng jiǎ gèng guī lái shēng zāo chuáng