满江红·秋意冷然

宋代 魏了翁
秋意冷然,对宇宙、一尊相属。君看取、都无凝滞,天机纯熟。水拍池塘鸿雁聚,露浓庭畹芝兰馥。笑何曾、一事上眉头,萦心曲。兴不浅,船明玉。人更健,巾横幅。问人间底处,升沉迟速。气压暗岩虹半吐,眼明平楚云相逐。但年年、屈指问西风,篘新醁。
qiū lěng rán   duì zhòu zūn xiāng zhǔ jūn kàn dōu níng zhì   tiān chún shú shuǐ pāi chí táng hóng 鸿 yàn   nóng tíng wǎn zhī lán xiào zēng shì shàng méi tóu   yíng xīn xīng qiǎn   chuán míng rén gèng jiàn   jīn héng wèn rén jiān chǔ   shēng chén chí àn yán hóng bàn   yǎn míng píng chǔ yún xiāng zhú dàn nián nián zhǐ wèn 西 fēng   chōu xīn