满江红 秋日

魏晋 张野
风雨潇潇,便酿出、新凉庭院。人乍起、一簪楸叶,不堪裁翦。翠幄渐凋槐影瘦,红衣半老蕖香浅。到秋来、何止沉休文,难消遣。鸿雁杳,音尘断。空极目,烟波满。想故人此际,画阑凭遍。别久几将情做梦,归迟一向恩成怨。对西风、无语黯消魂,行云远。
fēng xiāo xiāo   biàn 便 niàng chū xīn liáng tíng yuàn rén zhà zān qiū   kān cái jiǎn cuì jiàn diāo huái yǐng shòu   hóng bàn lǎo xiāng qiǎn dào qiū lái zhǐ chén xiū wén   nán xiāo qiǎn hóng 鸿 yàn yǎo   yīn chén duàn kōng   yān mǎn xiǎng rén   huà lán píng biàn bié jiǔ jiāng qíng zuò mèng   guī chí xiàng ēn chéng yuàn duì 西 fēng àn xiāo hún   xíng yún yuǎn