满江红·秋後锺山

宋代 吴渊
秋后钟山,苍翠色、可供餐食。登临处、怨桃旧曲,催梅新笛。江近苹风随汛落,峰高松露和云滴。欢头童、齿豁已成翁,犹为客。 老怀抱,非畴昔。欢意思,须寻觅。人间世、假饶百岁,苦无多日。已没风云豪志气,祗思烟水间踪迹。问何年、同老转溪滨,渔钩掷。
qiū hòu zhōng shān   cāng cuì gōng cān shí dēng lín chù yuàn táo jiù   cuī méi xīn jiāng jìn píng fēng suí xùn luò   fēng gāo sōng yún huān tóu tóng chǐ 齿 huō chéng wēng   yóu wèi
lǎo huái 怀 bào   fēi chóu huān   xún rén jiān shì jiǎ ráo bǎi suì   duō méi fēng yún háo zhì   zhī yān shuǐ jiān zōng wèn nián tóng lǎo zhuǎn bīn   gōu zhì