满江红 其十

清代 陈维崧
三伏炎熇,吴牛喘、老颠欲裂。讵便少、池荷半亩,山松百尺。 赤日红尘那可耐,哀梨并剪无从觅。且临风、快读剑南诗,倾一石。 堂堂处,装何急。咄咄处,人都逼。算功名马槊,关山梁益。 绿鬓双螯寒夜擘,白头猛虎霜天射。渐卷终、不觉海风生,冰车砉。
sān yán   niú chuǎn lǎo diān liè biàn shǎo chí 便 bàn shān sōng bǎi   chǐ        
chì hóng chén nài   āi bìng jiǎn cóng qiě lín fēng kuài jiàn nán shī qīng   shí      
táng táng chù   zhuāng duō duō chù rén   dōu suàn gōng míng shuò guān shān   liáng      
绿 bìn shuāng áo hán bāi   bái tóu měng shuāng tiān shè jiàn juǎn zhōng jué hǎi fēng shēng bīng chē   huò