满江红 其三

清代 顾贞立
梦里香窝,常只在、绣窗朱户。最相宜、微风纤月,淡烟轻度。 迟暮难酬香艳句,病魔隔断钿车路。羡耽书、深癖似伊稀,还馀我。 残暑退,轻雷过。虹影没,斜阳暮。爱梧桐几叶,鬘花数朵。 缥缈漫怜银汉影,参差谁是穿针侣。只无聊、燕子故飞飞,来青琐。
mèng xiāng   cháng zhī zài xiù chuāng zhū zuì xiāng wēi fēng xiān yuè dàn yān qīng          
chí nán chóu xiāng yàn   bìng duàn diàn chē xiàn dān shū shēn shì hái        
cán shǔ tuì 退   qīng léi guò hóng yǐng méi xié   yáng ài tóng mán huā   shù duǒ      
piāo miǎo màn lián yín hàn yǐng   cēn shuí shì chuān 穿 zhēn zhǐ liáo yàn zi fēi fēi lái qīng   suǒ