满江红 其三

宋代 柳永
万恨千愁,将年少、衷肠牵系。残梦断、酒醒孤馆,夜长无味。 可惜许枕前多少意,到如今两总无终始。独自个、赢得不成眠,成憔悴。 添伤感,将何计。空只恁,厌厌地。无人处思量,几度垂泪。 不会得都来些子事,甚恁底死难拚弃。待到头、终久问伊看,如何是。
wàn hèn qiān chóu   jiāng nián shào zhōng cháng qiān cán mèng duàn jiǔ xǐng guǎn   zhǎng wèi
zhěn qián duō shǎo   dào jīn liǎng zǒng zhōng shǐ yíng de chéng mián   chéng qiáo cuì
tiān shāng gǎn   jiāng kōng zhī nèn   yān yān rén chù liáng   chuí lèi
huì de dōu lái xiē shì   shén nèn nàn pàn dài dào tóu zhōng jiǔ wèn kàn   shì