满江红 其二 予与顾庵西樵皆被奇祸得免

明代 宋琬
痛定追思,衢塘峡、怒涛飞涨。叹北寺、皋陶庙侧,何期无恙。 庄舄悲歌燕市外,灵钧憔悴江潭上。问绨袍、高谊有还无,谁曾饷。 愁万斛,东流漾。五噫句,春间唱。恨埋忧无地,中山须酿。 故态狂奴仍未减,尊前甘蔗还堪杖。笑邯郸、梦醒恰三人,无殊状。
tòng dìng zhuī   táng xiá tāo fēi zhǎng tàn běi gāo yáo miào   yàng        
zhuāng bēi yān shì wài   líng jūn qiáo cuì jiāng tán shàng wèn páo gāo yǒu hái shuí céng   xiǎng      
chóu wàn   dōng liú yàng chūn   jiān chàng hèn mái yōu zhōng shān   niàng      
tài kuáng réng wèi jiǎn   zūn qián gān zhe hái kān zhàng xiào hán dān mèng xǐng qià sān rén shū   zhuàng