满江红 其二十二 丁巳中秋

宋代 刘克庄
说与行云,且撋就、嫦娥今夕。俄变见、金蛇能紫,玉蟾能白。 九万里风清黑眚,三千世界纯银色。想天寒、桂老已吹香,堪攀摘。 湘妃远,谁鸣瑟。桓伊去,谁横笛。叹素光如旧,朱颜非昔。 老去欢悰无奈减,向来酒量常嫌窄。倩何人、天外挽冰轮,应留得。
shuō xíng yún   qiě ruán jiù cháng é jīn é biàn jiàn jīn shé néng   chán néng bái
jiǔ wàn fēng qīng hēi shěng   sān qiān shì jiè chún yín xiǎng tiān hán guì lǎo chuī xiāng   kān pān zhāi
xiāng fēi yuǎn   shuí míng huán   shuí héng tàn guāng jiù   zhū yán fēi
lǎo huān cóng nài jiǎn   xiàng lái jiǔ liàng cháng xián zhǎi qiàn rén tiān wài wǎn bīng lún   yīng liú