满江红 其二 次楚畹韵赠元宝

清代 吴绮
李下无蹊,问当代、谁为逋峭。最爱是,文章高处,尽君嘻笑。 世事漫须真实相,家传自擅清平调。便扣门、报有俗人来,唯长啸。 林下酌,溪边钓。约羊求,偕德耀。把顽仙骇叟,任他猜料。 公瑾当筵曾顾误,小红倚笛偏能妙。看浮云、富贵只寻常,头宁掉。
xià   wèn dāng dài shuí wèi qiào zuì ài shì wén zhāng   gāo chù jǐn jūn   xiào      
shì shì màn zhēn shí xiàng   jiā chuán shàn qīng píng diào biàn kòu 便 mén bào yǒu rén lái wéi cháng   xiào      
lín xià zhuó   biān diào yuē yáng qiú xié   yào 耀 wán xiān hài sǒu rèn   cāi liào      
gōng jǐn dāng yán céng   xiǎo hóng piān néng miào kàn yún guì zhǐ xún cháng tóu níng   diào