满江红 其二

明代 宋琬
陶令归来,三径外、栽松种柳。遥集者、湘潭屈子,漆园庄叟。 木柄长镵常在握,竹皮圆笠新加首。置斯人、一壑一丘间,然乎否。 白雪调,无双手。晓风句,诸伶口。但应门遣子,烹葵呼妇。 秘笈已窥林屋洞,新篘且醉兰陵酒。问朱门、高盖几人存,东门狗。
táo lìng guī lái   sān jìng wài zāi sōng zhǒng liǔ yáo zhě xiāng tán yuán zhuāng   sǒu        
bǐng cháng chán cháng zài   zhú yuán xīn jiā shǒu zhì rén qiū jiān rán   fǒu      
bái xuě diào   shuāng shǒu xiǎo fēng zhū   líng kǒu dàn yìng mén qiǎn zi pēng kuí        
kuī lín dòng   xīn chōu qiě zuì lán líng jiǔ wèn zhū mén gāo gài rén cún dōng mén   gǒu