满江红 其二

明代 宋琬
抱瑟归来,叹游子、飘零南国。君贺我、商瞿有子,狂歌浮白。 大者才能呼父执,黄鸡绿酒娱今夕。但无如、琼树倚阶前,誇双璧。 吹玉笛,长干陌。携蜡屐,江淹宅。曰身将隐矣,北山之北。 远害且寻麋鹿伴,那能老作诸侯客。况竹溪、六逸尚堪招,徂徕侧。
bào guī lái   tàn yóu piāo líng nán guó jūn shāng yǒu zi   kuáng bái
zhě cái néng zhí   huáng 绿 jiǔ jīn dàn qióng shù jiē qián   kuā shuāng
chuī   cháng gàn xié   jiāng yān zhái yuē shēn jiāng yǐn   běi shān zhī běi
yuǎn hài qiě xún 鹿 bàn   néng lǎo zuò zhū hóu kuàng zhú liù shàng kān zhāo   lái