满江红 其二

明代 陈霆
归去来兮,怀归意、几人知得。寻思起、前年江海,去年京国。 奔走隙驹春梦路,飘零海燕秋风客。念家山、松竹久荒芜,疏三益。 风流散,音尘没。身世在,江山隔。遣何人、杏花影里,月明吹笛。 红雨等闲花事尽,青铜容易霜华入。被雁声、报到塞门秋,听嘹呖。
guī lái   huái 怀 guī rén zhī de xín qián nián jiāng hǎi nián jīng   guó        
bēn zǒu chūn mèng   piāo líng hǎi yàn qiū fēng niàn jiā shān sōng zhú jiǔ huāng shū sān        
fēng liú sàn   yīn chén méi shēn shì zài jiāng   shān qiǎn rén xìng huā yǐng yuè míng chuī          
hóng děng xián huā shì jǐn   qīng tóng róng shuāng huá bèi yàn shēng bào dào sài mén qiū tīng liáo