满江红 其二

清代 俞樾
天付红颜,便交付、一生愁绪。浑不管、飘帘落溷,名花无主。 玳瑁才栖梁上燕,胭脂又吼闺中虎。是前生、注定恶姻缘,佳人苦。 叶子戏,樗蒲博。锦作账,珠为箔。有风流夫婿,相嘲相谑。 姊妹甘心推福命,儿曹转眼登台阁。看妆成、绿鬓尚如初,佳人乐。
tiān hóng yán   biàn 便 jiāo shēng chóu hún guǎn piāo lián luò hùn míng huā   zhǔ        
dài mào cái liáng shàng yàn   yān zhī yòu hǒu guī zhōng shì qián shēng zhù dìng è yīn yuán jiā rén        
zi   chū jǐn zuò zhàng zhū   wèi yǒu fēng liú xiāng cháo 婿   xiāng xuè      
mèi gān xīn tuī mìng   ér cáo zhuǎn yǎn dēng tái kàn zhuāng chéng bìn shàng 绿 chū jiā rén