满江红 其二

宋代 段克己
尘满貂裘,依旧是、新丰羁客。还感慨、中年多病,惟堪眠食。 方寸玉阶无地借,诗书勋业休重忆。况而今、双鬓已成丝,非畴昔。 兴废事,吾能说。今古恨,空填臆。向南风望断,五弦消息。 眯眼黄尘无处避,洗天风雨来何日。待酒酣、慷慨语平生,无人识。
chén mǎn diāo qiú   jiù shì xīn fēng hái gǎn kǎi zhōng nián duō bìng   wéi kān mián shí
fāng cùn jiē jiè   shī shū xūn xiū zhòng kuàng ér jīn shuāng bìn chéng   fēi chóu
xīng fèi shì   néng shuō jīn hèn   kōng tián xiàng nán fēng wàng duàn   xián xiāo xi
yǎn huáng chén chǔ   tiān fēng lái dài jiǔ hān kāng kǎi píng shēng   rén shí