满江红 其八 招隐也

明代 宋琬
归去来兮,东皋下、锦秋湖涨。有不腆、敝庐海曲,年来多恙。 避地人辞金马后,游仙伴我方壶上。羡冰桃、火枣大如瓜,麻姑饷。 微雨过,清溪漾。行乐耳,提壶唱。喜儿童学灌,山妻能酿。 处士三间容膝屋,仙人九节齐眉杖。恨衰年、脚疾耳将聋,新来状。
guī lái   dōng gāo xià jǐn qiū zhǎng yǒu tiǎn hǎi   nián lái duō yàng
rén jīn hòu   yóu xiān bàn fāng shàng xiàn bīng táo huǒ zǎo guā   xiǎng
wēi guò   qīng yàng xíng ěr   chàng ér tóng xué guàn   shān néng niàng
chǔ shì sān jiān róng   xiān rén jiǔ jié méi zhàng hèn shuāi nián jiǎo ěr jiāng lóng   xīn lái zhuàng